Em nằm co ro trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt dưới lớp chăn mỏng, đôi mắt lim dim vì cơn sốt dai dẳng. Lan, đứa em gái cùng cha khác mẹ của tôi, mới 25 tuổi nhưng trông yếu ớt như một cô bé lúc này. Chúng tôi đã lớn lên bên nhau, chia sẻ mọi bí mật từ thuở thiếu niên, và giờ đây, ở tuổi 28, mối quan hệ ấy đã vượt qua ranh giới anh em để trở thành tình yêu nồng cháy. Hôm nay, em bị cảm cúm nặng, nằm bẹp dí suốt ba ngày, tôi phải nghỉ làm để chăm sóc.
Tôi ngồi bên mép giường, tay vuốt nhẹ mái tóc ướt mồ hôi của em. Mùi thuốc kháng sinh lẫn với hương nước hoa thoang thoảng từ cơ thể em khiến lòng tôi xốn xang.Sao em lại dễ thương thế này ngay cả khi bệnh?,tôi nghĩ thầm. Em mở mắt, mỉm cười yếu ớt: "Anh ơi, em mệt quá, nhưng có anh bên cạnh là em vui rồi."
Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên trán em, cảm nhận làn da nóng ran. "Anh sẽ làm em quên hết bệnh tật nhé," tôi thì thầm, giọng trầm ấm. Em ngạc nhiên nhìn tôi, má ửng hồng không phải vì sốt. Chúng tôi đã từng tâm sự về những tưởng tượng táo bạo, những trò chơi vai để thêm gia vị cho đời sống tình dục. Hôm nay, khi em đangbệnh, ý tưởng ấy chợt lóe lên trong đầu tôi. "Em có muốn anhhiếp dâmđứa em đang bệnh không?" tôi nói đùa, mắt nhìn sâu vào mắt em.
Em cắn môi, đôi mắt long lanh sự tò mò xen lẫn ngại ngùng. "Anh... anh nói thật hả? Em đang bệnh mà..." Nhưng giọng em run run, không phải sợ hãi, mà là háo hức. Chúng tôi có safeword: "đỏ" để dừng lại ngay lập tức. Em gật đầu nhẹ, giả vờ quay mặt đi: "Đừng anh, em yếu lắm..." Đó là tín hiệu bắt đầu.
Trái tim tôi đập thình thịch. Đây là trò chơi của chúng tôi, nơi em có thể buông thả mọi ức chế, và tôi được là kẻ săn mồi đầy quyền lực. Nhưng sâu thẳm, tôi biết em yêu điều này, yêu sự mạnh mẽ của tôi.
Act đầu tiên kết thúc ở đây, với không khí căng thẳng dần lan tỏa trong căn phòng ngủ ấm áp. Ánh chiều tà len qua rèm cửa, nhuộm đỏ tấm chăn. Tôi đứng dậy, khóa cửa phòng, tiếng click vang lên khô khốc như lời cảnh báo. Em co người lại, giả vờ ngủ say, hơi thở dồn dập lộ rõ sự mong đợi.
Tôi tiến lại gần, tay nắm lấy mép chăn kéo phắt ra. Em giật mình, kêu lên khe khẽ: "Anh! Đừng mà, em đang bệnh..." Giọng em yếu ớt, nhưng đôi chân khép chặt dưới lớp váy ngủ mỏng tang run rẩy. Tôi không nói gì, chỉ cúi xuống ngửi mùi da thịt em – hỗn hợp mồ hôi nhè nhẹ, thuốc men và sự ẩm ướt đang lan tỏa từ nơi kín đáo nhất. Tay tôi lướt qua đùi em, cảm nhận làn da mịn màng nóng bỏng, những sợi lông tơ dựng đứng vì kích thích.
"Em là của anh," tôi gầm gừ, giọng trầm như thú dữ. Em vùng vẫy yếu ớt, tay đẩy ngực tôi, nhưng lực đạo chẳng đủ để kháng cự. Tôi ghì chặt hai cổ tay em lên đầu giường, môi tôi tìm đến cổ em, cắn nhẹ để lại dấu đỏ. Em rên rỉ: "A... anh ơi, đau... em mệt..." Nhưng thân thể em phản bội lời nói, hông uốn éo mời gọi. Tôi liếm láp vành tai em, thì thầm: "Anh sẽhiếp dâm đứa em đang bệnhcho em khỏe hẳn."
Căng thẳng leo thang khi tôi xé toạc nút váy ngủ, để lộ bộ ngực tròn đầy với núm vú hồng hào cứng ngắc. Mùi da thịt em nồng nàn hơn, hòa quyện với hương dâm đãng từ vùng kín. Tay tôi vuốt ve bụng em, xuống sâu hơn, ngón tay chạm vào lớp quần lót ướt sũng. Em thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, giả vờ khóc: "Không... anh trai... tha cho em..." Nhưng safeword không vang lên, nghĩa là em đang đắm chìm.
Tôi cởi bỏ quần áo mình, để lộ thân hình rắn chắc, dương vật cương cứng nóng hổi chạm vào đùi em. Cảm giác da thịt tiếp xúc khiến tôi rùng mình – mềm mại, nóng ran, trơn trượt vì mồ hôi. Em mở mắt nhìn, ánh nhìn đầy dục vọng che giấu dưới lớp vờ vịt sợ hãi. Tôi ấn mạnh đầu dương vật vào lối vào ẩm ướt của em, chậm rãi đẩy vào từng chút một. Em hét lên: "Aaa... to quá anh ơi!" Cơ thể em co giật, vây chặt lấy tôi như muốn nuốt chửng.
Trời ơi, em chặt quá, nóng quá. Dù em bệnh, âm đạo em vẫn bóp chặt anh như lần đầu. Đây là phần thưởng cho sự kiên nhẫn của anh.
Act giữa bùng nổ với những cú nhấp mạnh mẽ. Tiếng da thịt va chạmphạch phạchvang vọng, hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng của em. Tôi nhấp sâu, chạm đến tử cung em, tay bóp mạnh ngực em, núm vú bị kéo dài dưới ngón tay. Em quằn quại, móng tay cào cấu lưng tôi để lại vệt đỏ rát bỏng – đau đớn xen lẫn khoái lạc. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống ga giường, mùi tanh nồng của dục tình lan tỏa khắp phòng.
"Em thích bị anh hiếp chứ?" tôi hỏi, giọng khàn đục vì hưng phấn. Em lắc đầu, nhưng miệng thì thầm: "Thích... anh mạnh nữa đi..." Tôi tăng tốc, hông đập liên hồi, mỗi cú thúc khiến em cong người lên, tiếng hét chuyển thành rên rỉ dâm đãng. Bên trong em, những cơn co thắt bắt đầu, báo hiệu cao trào. Tôi cảm nhận được – âm đạo em siết chặt, nước nhờn tuôn trào ướt đẫm đùi tôi.
Em đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể run bần bật, miệng há ra không thành tiếng, chỉ có những tiếng ú ớ ngắt quãng. Tôi không dừng lại, tiếp tục nhấp để kéo dài khoái cảm cho em. Rồi đến lượt tôi, cơn sóng dâng trào từ sâu thẳm, tôi rút ra phun trào lên bụng em, tinh dịch nóng hổi bắn tung tóe, mùi mặn chát lan tỏa.
Act cuối, chúng tôi nằm ôm nhau, thở dốc. Tôi vuốt tóc em, hôn nhẹ lên môi: "Em ổn không? Safeword?" Em cười khúc khích, giọng vẫn khàn vì mệt: "Xanh lắm anh ơi. Em quên hết bệnh rồi." Cơn sốt dường như dịu đi, má em hồng hào vì khoái lạc chứ không phải bệnh tật. Chúng tôi tắm rửa cùng nhau dưới vòi sen ấm áp, tay tôi xoa xà phòng lên da em, cảm nhận những đường cong mềm mại giờ đã thả lỏng.
Nằm bên nhau trong chăn sạch, em dụi đầu vào ngực tôi: "Anh hiếp dâm đứa em đang bệnh hay thật. Lần sau em bệnh nữa nhé." Tôi cười lớn, ôm chặt em. Đêm ấy, giấc ngủ đến ngon lành, với dư vị ngọt ngào của tình yêu và dục vọng. Em không còn là đứa em yếu ớt, mà là người phụ nữ mạnh mẽ, trao gửi trọn vẹn cho tôi.
Sáng hôm sau, em dậy với nụ cười rạng rỡ, cơn bệnh tan biến như phép màu. Chúng tôi biết, tình yêu của mình không chỉ là chăm sóc, mà còn là những khoảnh khắc điên cuồng, nơi ranh giới mờ nhạt để lại ký ức vĩnh cửu.