Căn hộ nhỏ ở Issy-les-Moulineaux chìm trong bóng tối se lạnh của buổi chiều muộn. Tôi, Lan, một cô gái Việt Nam 28 tuổi mới chuyển đến Pháp được vài tháng, ngồi co ro trên ghế sofa cũ kỹ. Nước Pháp đẹp đấy, nhưng cái lạnh thấm vào da thịt khiến tôi nhớ nhà da diết. Hôm nay, máy sưởi lại hỏng nữa rồi. Tôi lôi điện thoại ra, tìm sốarpavie issy les moulineaux telephone– đường dây nóng của công ty quản lý nhà ở xã hội nơi tôi thuê. Những con số hiện lên màn hình, tôi bấm gọi, tim đập hơi nhanh vì lo lắng.
Tiếng chuông reo vài hồi, rồi một giọng nam trầm ấm vang lên:"Arpavie Issy-les-Moulineaux, anh Pierre nghe máy. Chị cần hỗ trợ gì ạ?"Giọng anh ta mượt mà, mang chút accent Pháp quyến rũ, khiến tôi bất giác đỏ mặt. Tôi kể lể về cái máy sưởi, giọng hơi run vì lạnh. Anh ta cười khẽ, tiếng cười như vuốt ve qua sóng điện:"Đừng lo, em. Anh sẽ ghé qua ngay. Khoảng 30 phút nữa nhé. Trong lúc chờ, em thử bật công tắc xem sao."Em? Sao anh ta gọi tôi là em? Tôi ngạc nhiên nhưng thích thú, cảm giác ấm áp lan tỏa từ bụng.
Tại sao giọng anh ấy lại làm mình rung động thế này? Như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Mình cô đơn quá lâu rồi...
Tôi làm theo, nhưng chẳng ăn thua. Để giết thời gian, tôi đứng dậy, cởi chiếc áo len dày cộm, chỉ còn lại chiếc áo thun mỏng ôm sát cơ thể. Gương mặt tôi phản chiếu trong cửa sổ: mái tóc đen dài buông xõa, đôi môi mọng đầy đặn, và bộ ngực căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở. Mùi hương vani từ nước hoa thoang thoảng, lẫn với mùi ẩm mốc của căn hộ cũ. Ngoài trời, gió hú qua khe cửa, mang theo tiếng xe cộ xa xa từ đại lộ.
Tiếng gõ cửa vang lên đúng giờ. Tôi mở cửa, và Pierre đứng đó – cao lớn, vai rộng, mái tóc nâu rối bù, đôi mắt xanh lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Anh mặc đồng phục Arpavie xanh dương bó sát, lộ rõ cơ bắp săn chắc. Mùi nam tính từ anh xộc vào mũi tôi: xà phòng tươi mát xen lẫn mồ hôi nhè nhẹ."Chào em, Lan phải không? Anh đến sửa máy sưởi đây."Anh mỉm cười, hàm răng trắng đều, khiến tim tôi lỡ nhịp.
Anh bước vào, mang theo vali dụng cụ. Tôi đóng cửa, không khí đột nhiên nặng nề hơn, đầy điện tích. Pierre quỳ xuống trước máy sưởi, tay áo xắn cao lộ cánh tay gân guốc. Tôi ngồi gần, giả vờ quan sát, nhưng mắt cứ dán vào những động tác mạnh mẽ của anh. Tiếng kim loại leng keng, hơi thở anh đều đặn, và mùi da thịt ấm áp lan tỏa."Nó bị tắc rồi, em. Anh phải tháo ra."Giọng anh khàn khàn, gần gũi.
Tôi rót cho anh ly nước, tay chạm nhẹ vào tay anh. Da anh nóng bỏng, khiến tôi giật mình. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Anh kể về công việc ở Arpavie, những căn hộ anh sửa, và bất giác hỏi về tôi."Em từ Việt Nam đến à? Một mình ở đây chắc buồn lắm."Tôi gật đầu, kể về nỗi cô đơn, về những đêm dài chỉ có tiếng gió. Ánh mắt anh nhìn tôi sâu hơn, lướt qua đường cong ngực tôi dưới lớp áo mỏng. Không khí nóng dần lên, dù máy sưởi vẫn im thin thít.
Bất chợt, anh đứng dậy, lau mồ hôi trán."Sắp xong rồi. Nhưng em... em làm anh phân tâm quá."Lời anh thì thầm, tay anh chạm nhẹ vai tôi. Tôi ngẩng lên, môi anh chỉ cách tôi vài phân. Hơi thở anh phả vào mặt tôi, mang vị bạc hà quyến rũ. Tim tôi đập thình thịch, như trống đánh trong lồng ngực."Pierre... anh..."Tôi thì thầm, nhưng không đẩy ra. Thay vào đó, tay tôi vuốt ve cánh tay anh.
Mình muốn anh ấy. Muốn cảm nhận sức mạnh ấy ôm lấy mình. Đã bao lâu rồi mình không chạm vào ai?
Anh kéo tôi dậy, môi anh áp vào môi tôi trong nụ hôn đầu tiên cuồng nhiệt. Môi anh mềm mại nhưng mạnh mẽ, lưỡi anh luồn vào, cuốn lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy ướt át. Vị ngọt ngào của anh lan tỏa, tôi rên khẽ, tay ôm chặt gáy anh. Chúng tôi ngã xuống sofa, anh đè lên tôi, trọng lượng cơ thể anh ấm áp, an toàn. Tay anh luồn dưới áo tôi, vuốt ve da thịt mịn màng, ngón tay cái lướt qua núm vú cứng ngắc. Tôi cong người, tiếng rên thoát ra:"Ah... Pierre..."
Anh cởi áo tôi, miệng anh ngậm lấy vú tôi, mút mạnh khiến tôi run rẩy. Lưỡi anh xoáy quanh núm vú, răng khẽ cắn, cơn khoái lạc như điện giật lan khắp cơ thể. Mùi da thịt anh hòa quyện với mùi mồ hôi của tôi, tạo nên hương vị dục vọng nồng nàn. Tay tôi lần xuống, kéo khóa quần anh, bàn tay chạm vào dương vật anh – cứng ngắc, nóng hổi, mạch đập dưới da. Tôi vuốt ve nó, cảm nhận độ dài và độ dày khiến tôi ướt át giữa hai đùi.
Pierre thì thầm:"Em đẹp quá, Lan. Anh muốn em từ cuộc gọi đầu tiên."Anh nhắc đến sốarpavie issy les moulineaux telephoneấy, giọng đầy khao khát. Tôi cười khúc khích, kéo anh nằm ngửa, trườn xuống hôn bụng anh. Mùi muối mặn từ da anh thấm vào lưỡi tôi khi tôi ngậm lấy đầu khấc anh, mút chậm rãi. Anh rên rỉ, tay vuốt tóc tôi:"Ôi em... tuyệt vời..."Tiếng rên của anh vang vọng trong căn phòng nhỏ, lẫn với tiếng gió ngoài cửa sổ.
Anh lật tôi nằm sấp, hôn dọc sống lưng tôi, tay kéo quần lót xuống. Lưỡi anh lướt qua mông tôi, rồi chạm vào âm hộ ướt nhẹp. Tôi hét khẽ khi lưỡi anh liếm láp hột le, xoáy sâu vào lỗ nhỏ hồng hào. Nước nhờn tôi tuôn ra, vị chua ngọt của riêng tôi hòa vào miệng anh."Em ngọt quá..."Anh thì thầm, ngón tay anh đút vào, ngoáy nhẹ khiến tôi quằn quại. Cơn sóng khoái lạc dâng trào, tôi cắn gối để kìm tiếng hét.
Cuối cùng, anh quỳ sau tôi, dương vật anh chạm vào cửa mình."Em sẵn sàng chưa?"Anh hỏi, giọng đầy tôn trọng. Tôi gật đầu cuồng nhiệt:"Vâng, anh vào đi... mạnh mẽ nhé."Anh đẩy vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn toàn. Cảm giác căng tràn, đau nhói xen khoái lạc khiến tôi rên rỉ. Anh bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh dần, tiếng da thịt vỗ vào nhauphạch phạchvang lên nhịp nhàng. Tay anh bóp mông tôi, kéo tóc nhẹ, tôi đẩy hông ngược lại, đón nhận từng cú thúc sâu.
Sức mạnh của anh... như lửa cháy bỏng. Mình đang tan chảy, hòa quyện với anh.
Chúng tôi đổi tư thế, tôi ngồi lên anh, cưỡi như nữ kỵ sĩ. Ngực tôi nảy tưng tưng trước mặt anh, anh ngậm lấy, mút mạnh trong khi tôi nhún hông. Dương vật anh cọ xát thành âm đạo tôi, chạm đúng điểm G khiến tôi run bần bật. Tiếng thở hổn hển của cả hai hòa quyện, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt xuống sofa. Căn phòng ngập mùi tình ái – mặn mồ hôi, ngọt nước nhờn, nồng dục vọng.
Cơn cực khoái đến đột ngột. Tôi hét lên, âm hộ co thắt siết chặt anh, sóng khoái lạc lan từ bụng ra tứ chi. Pierre gầm gừ, thúc mạnh vài cái cuối, rồi bắn tinh nóng hổi vào sâu trong tôi. Chúng tôi ôm chặt nhau, run rẩy trong dư chấn. Anh hôn tôi dịu dàng, lưỡi liếm mồ hôi trên cổ tôi.
Sau đó, chúng tôi nằm bên nhau, máy sưởi đã hoạt động êm ru, tỏa hơi ấm khắp phòng. Pierre vuốt ve tóc tôi:"Cảm ơn em vì cuộc gọi đến arpavie issy les moulineaux telephone. Nó đã thay đổi mọi thứ."Tôi cười, nép vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh chậm lại. Nỗi cô đơn tan biến, thay vào đó là sự kết nối sâu sắc. Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, nhưng trong lòng tôi, mùa xuân đã đến.
Sáng hôm sau, Pierre rời đi với lời hứa sẽ quay lại. Tôi cầm điện thoại, nhìn sốarpavie issy les moulineaux telephone, mỉm cười. Đó không chỉ là số sửa chữa nữa, mà là chìa khóa mở ra đam mê.