Tôi ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ hẹp, ánh sáng màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Những con số nhảy múa trước mắt:bảng số liệu thống kê xâm hại tình dụcmà tôi đã dành hàng tuần để tổng hợp. Hàng ngàn nạn nhân, những con số lạnh lùng kể câu chuyện đau thương của phụ nữ, đàn ông, những linh hồn bị tổn thương sâu sắc. Mùi cà phê nguội ngắt lan tỏa trong không khí ẩm ướt của đêm Sài Gòn, tiếng xe máy vùn vụt ngoài cửa sổ như lời nhắc nhở về thế giới hỗn loạn ngoài kia. Tôi xoa xoa thái dương, cảm giác nặng nề đè lên ngực. Làm việc cho tổ chức bảo vệ phụ nữ, tôi luôn cố gắng biến nỗi đau thành hành động, nhưng đêm nay, nỗi cô đơn dâng trào.
Cửa phòng khẽ mở, và anh bước vào – Minh, người đồng nghiệp thân thiết nhất, cũng là người yêu bí mật của tôi trong những tháng qua. Anh cao lớn, mái tóc đen nhánh hơi rối, nụ cười ấm áp xua tan bóng tối ngay lập tức. "Em vẫn còn thức à? Bảng số liệu thống kê xâm hại tình dục đó làm em kiệt sức rồi." Giọng anh trầm ấm, mang theo mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, quyện lẫn hương da thịt sạch sẽ sau buổi tắm.
Tôi ngẩng lên, đôi mắt chạm vào ánh nhìn đầy quan tâm của anh. "Anh biết mà, những con số này... chúng khiến em nghĩ về bao nhiêu cuộc đời bị hủy hoại. Nhưng em không muốn đầu hàng." Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn đặt nhẹ lên vai tôi, làn da anh ấm áp thấm qua lớp áo mỏng, khiến tim tôi đập nhanh hơn. Chúng tôi đã hẹn hò được sáu tháng, mọi thứ luôn bắt đầu từ những cuộc trò chuyện sâu sắc như thế này, rồi dần trượt vào vòng tay nhau một cách tự nhiên, đầy khao khát.
"Em mạnh mẽ lắm, Lan ạ. Những bảng số liệu đó không đánh bại được em đâu."Lời anh thì thầm bên tai, hơi thở nóng hổi phả vào da cổ tôi, gây nổi da gà. Tôi quay ghế lại, kéo anh ngồi xuống bên cạnh. Chúng tôi bắt đầu nói về công việc, về những nạn nhân chúng tôi đã giúp đỡ, về hy vọng thay đổi xã hội. Nhưng dần dần, giọng nói anh trầm xuống, bàn tay anh vuốt ve cánh tay tôi, những ngón tay lướt nhẹ như lông chim, khơi dậy ngọn lửa âm ỉ trong cơ thể.
"Em mạnh mẽ lắm, Lan ạ. Những bảng số liệu đó không đánh bại được em đâu."
Act đầu tiên kết thúc khi tôi đứng dậy, tắt màn hình máy tính. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn bàn chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh, đôi môi đầy đặn mà tôi thèm khát. "Minh, em cần anh tối nay," tôi thì thầm, giọng run run vì mong đợi. Anh không nói gì, chỉ đứng lên và ôm tôi vào lòng. Lồng ngực anh rắn chắc, nhịp tim anh hòa quyện với nhịp tim tôi, tiếng tim đập dồn dập vang vọng trong tai. Mùi mồ hôi nhẹ nhàng từ anh hòa quyện với hương hoa sữa thoảng qua cửa sổ, tạo nên thứ hương vị quyến rũ chết người.
Chúng tôi di chuyển vào phòng ngủ liền kề, nơi chiếc giường rộng lớn với ga trải trắng muốt chờ đợi. Anh hôn tôi đầu tiên, môi anh mềm mại nhưng đầy sức mạnh, lưỡi anh khám phá miệng tôi với vị ngọt ngào của trà xanh anh vừa uống. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay luồn vào áo anh, cảm nhận lớp cơ bụng săn chắc dưới đầu ngón tay. Da anh nóng bỏng, mịn màng như nhung, mỗi lần chạm vào là một cơn rùng mình khoái lạc lan tỏa khắp cơ thể tôi.
Anh từ từ cởi áo tôi, từng nút áo bung ra dưới bàn tay khéo léo, để lộ chiếc áo lót ren đen ôm sát bầu ngực căng tròn. "Em đẹp quá, Lan," anh thì thầm, mắt anh tối sầm vì dục vọng. Tôi cảm nhận được hơi thở anh dồn dập trên da ngực mình khi anh cúi xuống hôn, môi anh lướt qua lớp ren mỏng, nút lưỡi quanh núm vú cứng ngắc. Cảm giác tê dại lan ra từ đó, xuống tận bụng dưới, nơi nơi âm ỉ một cơn ngứa ngáy khao khát. Tôi rên rỉ khẽ, tay bấu chặt vai anh, móng tay cào nhẹ lên da thịt anh, để lại những vệt đỏ hồng đầy kích thích.
Act giữa:Chúng tôi ngã xuống giường, cơ thể quấn quýt lấy nhau. Anh cởi bỏ hết quần áo, thân hình anh trần trụi trước mắt tôi – dương vật anh cương cứng, đầu khấc bóng loáng dưới ánh đèn, khiến miệng tôi khô khốc vì thèm thuồng. Tôi quỳ xuống, tay vuốt ve chiều dài của nó, cảm nhận sức sống脉 động dưới da thịt mỏng manh. Vị mặn mòi của anh lan trên đầu lưỡi khi tôi ngậm lấy, lưỡi quấn quanh, hút mạnh khiến anh rên lên, tay anh nắm tóc tôi nhẹ nhàng hướng dẫn. Tiếng rên của anh vang vọng, hòa cùng tiếng nuốt ực của tôi, mùi dục vọng nồng nàn bao trùm không gian.
Anh kéo tôi lên, lật tôi nằm ngửa, chân tôi dang rộng tự nguyện. Ngón tay anh khám phá vùng kín tôi, luồn vào lớp lông mu ướt át, chạm vào hột le sưng mọng. "Em ướt nhẹp rồi," anh cười khẽ, giọng khàn đục. Mỗi lần ngón tay anh ra vào, nước nhờn túa ra, tạo tiếng chóp chép dâm đãng, cơ thể tôi cong lên đón nhận. Tôi nghĩ về nhữngbảng số liệu thống kê xâm hại tình dụctrên bàn làm việc, nhưng giờ đây, chúng chỉ là nền tảng cho sức mạnh của tôi – sức mạnh chọn lựa khoái lạc, chọn lựa tình yêu consensual này. Nội tâm tôi gào thét:"Đây mới là sự thật của em, không phải những con số đau thương."
"Đây mới là sự thật của em, không phải những con số đau thương."
Anh trườn lên, đầu dương vật anh cọ sát lối vào tôi, trêu ngươi cho đến khi tôi van xin. "Vào đi anh, em cần anh." Anh đẩy mạnh, lấp đầy tôi hoàn toàn, cơn đau khoái lạc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho những cú nhấp sâu hun hút. Da thịt chúng tôi va chạm, tiếng bạch bạch vang lên nhịp nhàng, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt từ ngực anh xuống bụng tôi, nóng hổi và mặn chát. Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào lưng anh, để lại dấu vết tình yêu. Mỗi cú thúc là một đợt sóng khoái cảm dâng trào, từ bụng dưới lan lên não bộ, khiến tầm nhìn tôi mờ đi vì sung sướng.
Chúng tôi thay đổi tư thế, tôi ngồi lên anh, kiểm soát nhịp điệu. Tay tôi chống lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập loạn xạ dưới lòng bàn tay. Tôi nhún nhảy, dương vật anh chạm đến điểm G sâu thẳm, nước nhờn trào ra ướt đẫm đùi anh. Tiếng thở hổn hển của cả hai hòa quyện, mùi tinh dịch sắp sửa bùng nổ lẫn với hương cơ thể chúng tôi. Nội tâm tôi reo vang: sự trao gửi này, sự đồng thuận tuyệt đối, chính là liều thuốc giải độc cho những nỗi đau tôi chứng kiến hàng ngày.
Act cuối:Cao trào đến đột ngột, tôi siết chặt anh, cơn co thắt dữ dội từ âm đạo lan ra toàn thân, hét lên trong khoái lạc tột độ. Anh theo sau, bắn vọt dòng tinh nóng hổi vào sâu trong tôi, cơ thể anh run rẩy dưới tôi. Chúng tôi ôm nhau, thở dốc, mồ hôi hòa quyện, da thịt dính chặt lấy nhau trong dư vị ngọt ngào.
Sau đó, chúng tôi nằm bên nhau, anh vuốt ve tóc tôi, thì thầm những lời yêu thương. "Em thấy không, Lan? Chúng ta có thể biến nỗi đau thành sức mạnh." Tôi mỉm cười, nhìn ra cửa sổ nơi bình minh le lói. Những bảng số liệu thống kê xâm hại tình dục vẫn ở đó, nhưng giờ chúng không còn nặng nề. Chúng nhắc nhở tôi về sứ mệnh, và đêm nay, về niềm vui consensual mà tôi xứng đáng có. Tay anh lướt nhẹ lên đùi tôi, hứa hẹn những lần sau, và tôi biết, hành trình của chúng tôi chỉ mới bắt đầu.