Lan bước chân xuống con làng chài nhỏ ven biển, nơi sóng vỗ rì rào như lời thì thầm của đại dương. Cô thuê một căn nhà gỗ cũ kỹ sát mép nước, với chiếc piano bụi bặm nằm chễm chệ giữa phòng khách. Sau những ngày dài kẹt xe và áp lực công việc ở Sài Gòn, nơi đây là thiên đường cô mơ ước. Mùi muối biển mặn chát xộc vào mũi, hòa quyện với hương cỏ dại khô khốc dưới nắng chang chang.
Cô lau chùi chiếc piano, những phím ngà vàng óng ánh dưới ánh chiều tà. Bên trong ngăn kéo, một tờavance au large jetez les filets partitioncũ kỹ nằm đó, nét chữ Pháp phai màu theo thời gian. Lan mỉm cười, ký ức Ý thức Công giáo tuổi thơ ùa về – bài hát về việc tiến ra khơi sâu, thả lưới bắt cá. Nhưng hôm nay, nó gợi lên điều gì đó hoang dã hơn, như lời mời gọi lao vào những vùng sâu thẳm của dục vọng.
"Mình đã kìm nén quá lâu rồi. Sao không thử 'avance au large', tiến ra khơi sâu của chính bản thân?"Lan nghĩ thầm, ngón tay lướt trên phím đàn. Những nốt nhạc vang vọng, du dương như tiếng sóng, bay ra tận biển khơi. Cô chơi say sưa, cơ thể rung động theo nhịp điệu, mồ hôi lấm tấm trên da thịt rám nắng.
"Mình đã kìm nén quá lâu rồi. Sao không thử 'avance au large', tiến ra khơi sâu của chính bản thân?"
Bên ngoài, Minh – chàng ngư dân lực lưỡng với làn da nâu bóng và đôi tay chai sạn – đang neo thuyền gần bờ. Tiếng piano lọt vào tai anh giữa tiếng gió biển vi vu. Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen láy hướng về căn nhà gỗ. "Bài hát cũ của cha tôi," anh lẩm bẩm, tim đập nhanh hơn nhịp chèo. Minh 35 tuổi, độc thân sau cuộc ly hôn ê chề, sống cuộc đời lênh đênh theo thủy triều. Tiếng nhạc ấy như lời gọi từ biển cả, kéo anh bước lên bờ.
Anh gõ cửa nhẹ nhàng. Lan mở cửa, hơi thở còn dồn dập sau bản nhạc. "Chào cô, tôi nghe tiếng đàn từ biển vọng vào.Avance au large, jetez les filets... Bài hát của những người đi biển chúng tôi." Giọng anh trầm ấm, mang theo mùi cá tươi và muối ướt át. Lan đỏ mặt, mời anh vào. Họ ngồi bên piano, Minh kể về cha anh – một thủy thủ Pháp-Việt từng hát bài ấy trước mỗi chuyến khơi xa. Tay anh vô tình chạm tay cô khi chỉ vào tờ partition, một luồng điện chạy dọc sống lưng Lan.
Buổi chiều trôi qua trong tiếng cười và những câu chuyện. Minh mời Lan ra thuyền vào sáng mai. "Đi với tôi, thử cảm giác 'jetez les filets' thật sự." Cô gật đầu, tim đập thình thịch. Đêm ấy, nằm trên chiếc giường tre kêu cót két, Lan không ngủ. Mùi đàn hương từ ga trải giường quyện với tưởng tượng về thân hình rắn chắc của Minh.
Hành hai: Leo thang
Sáng sớm, sương mù bao phủ biển như tấm voan mỏng. Lan bước lên thuyền gỗ của Minh, váy trắng bay trong gió, ôm sát đường cong cơ thể. Anh chèo thuyền ra khơi, cơ bắp nổi cuồn cuộn dưới áo ba lỗ ướt mồ hôi. Mùi dầu máy hòa quyện với hơi thở biển mặn, làm Lan choáng ngợp. Họ tiến dần ra vùng nước sâu –avance au large. "Đây rồi, chỗ cha tôi hay hát bài ấy," Minh nói, dừng chèo, thả neo.
Họ ngồi sát nhau trên sàn thuyền, sóng vỗ nhẹ ì oạp bên mạn. Minh lấy cây đàn ghita cũ, đặt tờavance au large jetez les filets partitiontrước mặt. "Chơi với tôi đi." Giọng anh khàn khàn. Lan ngón tay run run gảy dây, hòa theo nhịp anh hát. Tiếng hát trầm bổng, lời Pháp xa lạ nhưng đầy mê hoặc, như lời mời gọi thả lưới vào biển tình. Mắt họ gặp nhau, không khí nặng nề dục vọng.
"Anh ấy nhìn mình như muốn nuốt chửng. Da anh nóng bỏng dưới nắng, mùi đàn ông quyện muối biển... Mình muốn chạm vào."
"Anh ấy nhìn mình như muốn nuốt chửng. Da anh nóng bỏng dưới nắng, mùi đàn ông quyện muối biển... Mình muốn chạm vào."
Tay Minh rời đàn, vuốt nhẹ cánh tay Lan. Da cô nổi gai ốc, hơi ấm từ lòng bàn tay anh lan tỏa. "Em đẹp quá, như nàng tiên biển," anh thì thầm, kéo cô sát hơn. Môi họ chạm nhau, ban đầu nhẹ nhàng như sóng liếm bờ, rồi cuồng nhiệt như bão tố. Lưỡi anh khám phá miệng cô, vị mặn của biển hòa quyện vị ngọt mật ong từ môi Lan. Cô rên khẽ, tay lần mò nút áo anh, cảm nhận lồng ngực rộng phập phồng.
Họ ngã xuống sàn thuyền, gỗ thô ráp cọ vào lưng Lan nhưng cô không quan tâm. Minh cởi váy cô chậm rãi, ngắm nghía từng đường cong trắng muốt dưới nắng. "Em cho phép anh chứ?" anh hỏi, mắt cháy bỏng. "Có, anh... em muốn," Lan thở hổn hển, kéo anh xuống. Tay anh vuốt ve bầu ngực căng tròn, núm vú cứng lại dưới ngón cái chai sạn. Cô cong người, tiếng rên thoát ra hòa cùng tiếng sóng.
Anh hôn xuống cổ, vai, rồi bụng, lưỡi liếm láp rốn cô, mùi da thịt tươi trẻ xộc vào mũi anh. Lan cắn môi, tay nắm tóc anh, kéo mạnh hơn. "Đừng dừng..." Cô thì thầm. Minh tụt quần, dương vật cương cứng bật ra, nóng hổi chạm đùi cô. Cô nắm lấy, vuốt ve chậm rãi, cảm nhận mạch đập dồn dập dưới da thịt. Anh rên rỉ, đẩy cô nằm ngửa, ngón tay khám phá vùng kín ẩm ướt. "Em ướt át quá, như biển động," anh nói, ngón tay luồn sâu, cong móc chạm điểm nhạy cảm.
Lan quằn quại, hông uốn éo theo nhịp tay anh. Mùi arousal nồng nàn lan tỏa, hòa quyện muối biển. Tiếng thở dốc, tiếng da thịt chạm nhau át tiếng sóng. Cô lên đỉnh đầu tiên, cơ thể co giật, hét khẽ tên anh. Minh rút tay, đưa lên miệng cô, cô mút lấy vị tanh ngọt của chính mình.
Hành ba: Giải phóng và hồi hộp
Giờ là lúc. Minh kê chân cô rộng hơn, đầu dương vật cọ cửa mình, trơn tru nhờ dịch tiết. "Nhìn anh," anh ra lệnh nhẹ nhàng. Lan mở mắt, thấy anh – người đàn ông hoang dã của biển cả. Anh đẩy vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy cô hoàn toàn. Cảm giác căng tràn, đau ngọt khiến cô cào cấu lưng anh. "Ôi... anh lớn quá," cô rên, hông đẩy ngược đón nhận.
Họ nhịp nhàng, thuyền đu đưa theo sóng như nhịp yêu đương. Da thịt vỗ vào nhauchát chát, mồ hôi tuôn như mưa, mùi mặn chát bao trùm. Minh tăng tốc, một tay bóp ngực cô, miệng ngậm núm vú cắn nhẹ. Lan quấn chân quanh hông anh, móng tay cắm sâu."Đây là khơi sâu thật sự... jetez les filets vào dục vọng, bắt lấy khoái lạc."
"Đây là khơi sâu thật sự... jetez les filets vào dục vọng, bắt lấy khoái lạc."
Cao trào đến cùng lúc. Anh gầm gừ, phun trào sâu bên trong cô, nóng hổi lan tỏa. Lan co thắt, hét vang tên anh, cơ thể rung bần bật như sóng thần. Họ ôm chặt, thở dốc, thế giới chỉ còn tiếng tim đập và sóng vỗ.
Sau đó, nằm bên nhau trên sàn thuyền ướt át, Minh vuốt tóc Lan. "Cảm ơn em, vì đã cùng anh 'avance au large'." Cô cười, hôn ngực anh. Mặt trời lặn đỏ rực chân trời, nhuộm biển thành sắc hồng. Họ mặc quần áo, chèo về bờ, nhưng trong lòng biết – lưới đã thả, cá đã mắc, và họ sẽ quay lại khơi sâu nhiều lần nữa.
Đêm ấy, bên piano, Lan lại chơi tờ partition ấy. Nhịp nhạc giờ mang hương vị mới – đam mê biển cả, dục vọng được giải phóng. Minh ngồi cạnh, tay ôm eo cô, thì thầm: "Lần sau, ta thả lưới cùng nhau mãi mãi."