Tôi ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt phản chiếu trong cửa kính. Hương cà phê quyện lẫn với mùi mưa rơi lất phất ngoài trời Sài Gòn, tạo nên một không khí uể oải đầy khao khát. Đã ba tháng kể từ khi chia tay người yêu cũ, cơ thể tôi như khô khan, da thịt ngứa ngáy đòi hỏi sự đụng chạm. Tôi lướt điện thoại, vuốt qua những profile trên app hẹn hò, hy vọng tìm thấy một tia lửa.
Rồi anh xuất hiện. Tuấn, 32 tuổi, bác sĩ chuyên khoa da liễu. Ảnh đại diện của anh nở nụ cười ấm áp, đôi mắt sâu thẳm như hút hồn. Chúng tôi match ngay lập tức. Tin nhắn đầu tiên của anh:"Chào em, anh thấy em thích đọc sách y khoa. Em có biết về bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục không? Đừng lo, anh chỉ muốn chia sẻ kiến thức thôi."Tôi cười khúc khích, tim đập nhanh hơn. Một bác sĩ hài hước, quan tâm sức khỏe – điều đó thật quyến rũ.
Chúng tôi chat suốt đêm. Anh kể về công việc, những ca bệnh anh gặp, cáchbệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dụccó thể âm thầm phá hủy nếu không cẩn thận, nhưng cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của niềm tin và khoái lạc an toàn. Tôi thú nhận nỗi cô đơn, khao khát được ôm ấp."Anh muốn gặp em, để chứng minh rằng dục vọng có thể đẹp đẽ nếu ta kiểm soát."Lời anh như lửa đốt cháy da thịt tôi qua màn hình.
"Anh muốn gặp em, để chứng minh rằng dục vọng có thể đẹp đẽ nếu ta kiểm soát."
Hẹn gặp vào tối hôm sau. Tôi chọn chiếc váy đỏ ôm sát, phô bày đường cong ngực và hông, mùi nước hoa vani lan tỏa. Quán bar ven sông, tiếng nhạc jazz du dương, anh ngồi chờ với ly whisky trên tay. Tuấn cao ráo, vai rộng, mùi nước hoa nam tính xộc vào mũi tôi khi anh đứng dậy ôm nhẹ. Bàn tay anh ấm áp chạm eo tôi, gửi một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Act 1 kết thúc ở đây, nhưng dục vọng chỉ mới bắt đầu,tôi nghĩ thầm khi nhấp ngụm cocktail chua ngọt.
Chúng tôi nói chuyện say sưa. Anh kể chi tiết hơn vềbệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục, không phải để dọa nạt mà để giáo dục."Nhiều người sợ hãi, nhưng nếu kiểm tra định kỳ và dùng bảo hộ, ta vẫn có thể tận hưởng. Em nghĩ sao?"Mắt anh nhìn sâu vào tôi, đầy thách thức. Tôi đỏ mặt, cảm nhận núm vú cứng lại dưới lớp vải mỏng.Tôi muốn anh, ngay lúc này, bất chấp mọi rủi ro – nhưng anh khôn ngoan, và điều đó càng làm tôi ham muốn.
Tôi muốn anh, ngay lúc này, bất chấp mọi rủi ro – nhưng anh khôn ngoan, và điều đó càng làm tôi ham muốn.
Bữa tối trôi qua trong những cái chạm tay vô tình – ngón tay anh lướt mu bàn tay tôi, gửi rung động lên cánh tay. Chúng tôi rời quán, tay trong tay dọc bờ sông. Gió mát thổi tung tóc tôi, mùi sông nước lẫn mồ hôi anh quyện vào. Anh kéo tôi vào ngõ nhỏ, hôn đầu tiên. Môi anh nóng bỏng, lưỡi luồn vào khám phá, vị whisky cay nồng hòa quyện nước bọt. Tôi rên khẽ, tay siết chặt lưng anh, cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới áo sơ mi.
Giờ là lúc leo thang,nội tâm tôi gào thét. Chúng tôi lên taxi về khách sạn anh đặt sẵn. Trong xe, tay anh vuốt đùi tôi, len dần lên lớp ren quần lót. Tôi ướt át, hơi thở dồn dập."Em chắc chứ? Chúng ta sẽ an toàn,"anh thì thầm. Tôi gật đầu cuồng nhiệt, cắn môi.
Phòng suite sang trọng, ánh đèn mờ ảo. Anh cởi váy tôi chậm rãi, môi lướt từ cổ xuống ngực. Tôi run rẩy khi anh ngậm núm vú, mút nhẹ, lưỡi xoáy tròn khiến tôi cong người. Mùi da thịt anh – mặn mòi, nam tính – xâm chiếm khứu giác tôi. Tay tôi lần xuống, cởi khóa quần anh, nắm lấy dương vật cứng ngắc, nóng hổi trong lòng bàn tay. Nó giật giật, đầu khấc bóng loáng dịch tiền xuất tinh.
Chúng tôi ngã xuống giường, da thịt dính sát. Anh hôn khắp cơ thể tôi, từ bụng rốn xuống mu, lưỡi tách môi lớn, chạm vào hột le sưng mọng. Tôi hét lên khoái lạc, tay bấu ga giường, nước nhờn tuôn trào vị mặn ngọt trên lưỡi anh.Anh biết cách làm em điên đảo, như một loại bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục – dục vọng lan tỏa không thể kiểm soát.Tôi nghĩ, nhưng thay vì sợ, tôi ôm lấy nó.
Anh biết cách làm em điên đảo, như một loại bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục – dục vọng lan tỏa không thể kiểm soát.
Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào chậm rãi để tôi xem, minh bạch tuyệt đối."Để tránh bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục, em yêu,"anh nói, mắt lấp lánh. Tôi kéo anh nằm lên, cưỡi ngựa. Dương vật anh trượt vào sâu, lấp đầy âm đạo tôi co bóp. Tôi nhún nhảy, tiếng da thịt vỗ bạch bạch vang vọng, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt. Ngực tôi nảy tưng tưng, anh với tay bóp mạnh, kéo núm vú.
Cường độ tăng dần. Tôi xoay người, doggy style, anh thúc mạnh từ sau, tay vỗ mông tôi đỏ ửng. Mỗi cú nhấp gửi sóng khoái cảm dâng trào tử cung. Tiếng rên của tôi hòa quyện tiếng thở hổn hển anh, mùi tình dục nồng nặc – mồ hôi, nước nhờn, tinh dịch ảo trong bao."Em sắp... anh ơi!"Tôi hét, cơ thể co giật, cực khoái ập đến như sóng thần, âm đạo siết chặt anh.
Anh lật tôi nằm ngửa, thúc sâu hơn, môi ngấu nghiến cổ tôi.Dục vọng này như bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục, lây từ anh sang em, khiến ta nghiện ngập mãi mãi.Anh gầm gừ, xuất tinh trong bao, cơ thể run rẩy đè lên tôi. Chúng tôi nằm đó, tim đập thình thịch đồng bộ, da thịt dính nhớp.
Dục vọng này như bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục, lây từ anh sang em, khiến ta nghiện ngập mãi mãi.
Sau cơn bão, anh vuốt tóc tôi, hôn trán."Em tuyệt vời. Chúng ta sẽ kiểm tra sức khỏe cùng nhau nhé?"Tôi mỉm cười, cảm giác bình yên lan tỏa. Không hối hận, chỉ có sự gắn kết sâu sắc hơn. Chúng tôi tắm chung, xà phòng trơn tuột trên da, những cái vuốt ve nhẹ nhàng kéo dài khoái cảm. Nằm ôm nhau ngủ, mùi cơ thể hòa quyện, tôi biết đây không phải kết thúc.
Sáng hôm sau, nắng len qua rèm, anh pha cà phê. Chúng tôi nói về tương lai, về việc chia sẻ kiến thứcbệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dụcđể yêu an toàn. Dục vọng đêm qua không phải bệnh tật, mà là cầu nối. Tôi rời khách sạn với nụ hôn tạm biệt, cơ thể mỏi nhừ nhưng hồn nhiên tràn đầy.Anh đã lây cho tôi thứ bệnh đẹp đẽ nhất – tình yêu cuồng nhiệt.
Và tôi sẵn sàng để nó lan tỏa mãi mãi.